蘇幕遮·碧雲天

宋代 范仲淹
碧雲天, 黃葉地, 秋色連波, 波上寒煙翠。 山映斜陽天接水, 芳草無情, 更在斜陽外。 黯鄉魂,[1] 追旅思,[2] 夜夜除非, 好夢留人睡。 明月樓高休獨倚, 酒入愁腸, 化作相思淚。
yún tiān  
huáng  
qiū lián  
shàng hán yān cuì
shān yìng xié yáng tiān jiē shuǐ  
fāng cǎo qíng  
gèng zài xié yáng wài
àn xiāng hún     [   1   ]
zhuī     [   2   ]
chú fēi  
hǎo mèng liú rén shuì
míng yuè lóu gāo xiū  
jiǔ chóu cháng  
huà zuò xiāng lèi