宿臨川村舍

宋代 孫覿
林壑已秋聲,涼蟬又一鳴。人間多古意,地僻有微行。 身老殊方去,愁牽百慮生。途人夜相語,豺虎正縱橫。
lín qiū shēng   liáng chán yòu míng rén jiān duō   yǒu wēi xíng
shēn lǎo shū fāng   chóu qiān bǎi shēng rén xiāng   chái zhèng zòng héng