送李端叔

宋代 徐積
有人頗似長沙傅,得官亦望長沙去。去時好賦楚江謠,還使風騷滿江路。 便須酌酒吊三閭,正是忠魂冤憤處。縣令如今未去時,蘭亭故事猶可為。 莫惜千筒萬筒往,諸君方壯我已疲。登科學究文章豪,數奇老將詩能高。 長沙縣令號才吏,方將睥睨謝與曹。涼風即是八九月,紅萸黃菊花將發。 正是詩家得意時,莫學古人悲莫節。東南美者有吳姬,紅襦繡袂無所施。 把酒一卮輕皓腕,得詩一句勝蛾眉。山夫野叟只如此,諸君達者應相嗤。 有酒且慢飲,有歌且慢謳。共君說懷抱,未語先搔頭。 良久欲說說不得,胸中有物如山丘。君不聞東家女子花見羞,十六未嫁便悲憂。 牆頭樓上到日晚,馬驟車奔如水流。西家亦有閨中女,月璧龍珠求未許。 有心自比蟠桃花,無言竊笑陽台雨。謝鯤便是妾家鄰,敗唇折齒猶相語。 何況五陵輕俠兒,拋金擲玉教人非。一夫奔處千夫馳,不論榮辱與刺譏。 膻中之蟻醯中雞,攫金逐獸兩眼迷。主人下馬客已齊,拜起俯仰容正卑。 有如六月賣蒲葵,唯恐不售霜風淒。言至於此良可悲,所以慷慨見於詩。 誰能起舞誰能歌,瓮中有物如秋波。古來多少無奈何,要須一醉都銷磨。 茫茫人間歧路多,不如海水通天河。
yǒu rén shì cháng shā   guān wàng cháng shā shí hǎo chǔ jiāng yáo hái   shǐ fēng 使 sāo mǎn jiāng 滿    
biàn 便 zhuó jiǔ diào sān   zhèng shì zhōng hún yuān fèn chù xiàn lìng jīn wèi shí lán   tíng shì yóu wèi    
qiān tǒng wàn tǒng wǎng   zhū jūn fāng zhuàng dēng xué jiū wén zhāng háo shù   lǎo jiàng shī néng gāo    
cháng shā xiàn lìng hào cái   fāng jiāng xiè cáo liáng fēng shì jiǔ yuè hóng   huáng huā jiāng    
zhèng shì shī jiā shí   xué rén bēi jié dōng nán měi zhě yǒu hóng   xiù mèi suǒ shī    
jiǔ zhī qīng hào wàn   shī shèng é méi shān sǒu zhī zhū   jūn zhě yīng xiāng chī    
yǒu jiǔ qiě màn yǐn   yǒu qiě màn ōu gòng jūn shuō huái bào wèi   xiān sāo tóu    
liáng jiǔ shuō shuo   xiōng zhōng yǒu shān qiū jūn wén dōng jiā huā jiàn xiū shí   liù wèi jià biàn bēi 便 yōu    
qiáng tóu lóu shàng dào wǎn   zhòu chē bēn shuǐ liú jiā 西 yǒu guī zhōng yuè   lóng zhū qiú wèi    
yǒu xīn pán táo huā   yán qiè xiào yáng tái xiè kūn biàn shì 便 qiè jiā lín bài   chún shé chǐ yóu xiāng    
kuàng líng qīng xiá ér   pāo jīn zhì jiào rén fēi bēn chù qiān chí   lùn róng    
dàn zhōng zhī zhōng   jué jīn zhú shòu liǎng yǎn zhǔ rén xià bài   yǎng róng zhèng bēi    
yǒu liù yuè mài kuí   wéi kǒng shòu shuāng fēng yán zhì liáng bēi suǒ   kāng kǎi jiàn shī    
shuí néng shuí néng   wèng zhōng yǒu qiū lái duō shǎo nài yào   zuì dōu xiāo    
máng máng rén jiān duō   hǎi shuǐ tōng tiān