送畢甥之臨邛主簿雜言

宋代 梅堯臣
自我歷官三十年,有腳未曾行蜀川。 李白嘗言道之艱險,長嗟難劇上青天。 鳥悲猿嚎馬蹄脫,苔梯雨棧愁傾顛。 蒼崖下窺不見底,但聽雷聲輥石懸湍濺。 曉盤青泥上高煙,暮盤青泥到下泉。 劍閣如劍,巉然割腸刺恨今古連。 爾去三千九百里,巴山小馬烏布韉。 一婦一奚行李單,家具日貨能幾錢。 人皆畏避不敢往,此獨敢往何所便。 況是初宦無遠適,心意自許非由銓。 異乎哉,我今送爾徒哀憐。
guān sān shí nián   yǒu jiǎo wèi céng xíng shǔ chuān
bái cháng yán dào zhī jiān xiǎn   cháng jiē nán shàng qīng tiān
niǎo bēi yuán háo tuō   tái zhàn chóu qīng diān
cāng xià kuī jiàn   dàn tīng léi shēng gǔn shí xuán tuān jiàn
xiǎo pán qīng shàng gāo yān   pán qīng dào xià quán
jiàn jiàn   chán rán cháng hèn jīn lián
ěr sān qiān jiǔ bǎi   shān xiǎo jiān
xíng dān   jiā huò néng qián
rén jiē wèi gǎn wǎng   gǎn wǎng suǒ biàn 便
kuàng shì chū huàn yuǎn shì   xīn fēi yóu quán
zāi   jīn sòng ěr āi lián