四言詩 其五

魏晉 嵇康
肅肅冷風,分生江湄。卻背華林,俯溯丹坻。含陽吐英,履霜不衰。 嗟我殊觀,百卉具腓。心之憂矣,孰識玄機。
lěng fēng   fēn shēng jiāng méi què bèi huá lín   dān chí hán yáng yīng shuāng   shuāi      
jiē shū guān   bǎi huì féi xīn zhī yōu shú   shí xuán