疏影 詠落照遙和錢舍人

清代 曹貞吉
斜陽欲下。學西流弱水,如電傾瀉。未免多情,弄影蒼然,回光更戀亭榭。 明霞幾縷霜天赤,掩映作、江山圖畫。最撩人、烏桕丹楓,常是借他聲價。 依約黃昏近矣,齊飛並孤鶩,秋色瀟灑。莫向樓頭,賺得愁人,一地迷離生怕。 平蕪衰草淒涼處,有多少、暮雲歸馬。倩開元、小李將軍,海岸斷紅描寫。
xié yáng xià xué 西 liú ruò shuǐ   diàn qīng xiè wèi miǎn duō qíng   nòng yǐng cāng rán   huí guāng gèng liàn tíng xiè
míng xiá shuāng tiān chì   yǎn yìng zuò jiāng shān huà zuì liáo rén jiù dān fēng   cháng shì jiè shēng jià
yuē huáng hūn jìn   fēi bìng   qiū xiāo xiàng lóu tóu   zuàn de chóu rén   shēng
píng shuāi cǎo liáng chù   yǒu duō shǎo yún guī qiàn kāi yuán xiǎo jiāng jūn   hǎi àn duàn hóng miáo xiě