水龍吟

宋代 楊無咎
當年誰種官梅,自開自落清無比。一朝驚見,危亭岑立,繁華叢里。知是賢侯,有難兄弟,素書時寄。縱舞攜如意,吟搔短髮,無從訴、心中喜。 卻對斜枝冷蕊。似於人、不勝風味。冰姿斜映朱唇淺破,欣然會意。青子垂垂,翠陰密密,尤堪頻憩。待促禁近,邦人指點,作甘棠比。
dāng nián shuí zhǒng guān méi   kāi luò qīng zhāo jīng jiàn   wēi tíng cén   fán huá cóng zhī shì xián hòu   yǒu nàn xiōng   shū shí zòng xié   yín sāo duǎn   cóng xīn zhōng
què duì xié zhī lěng ruǐ shì rén shèng fēng wèi bīng 姿 xié yìng zhū chún qiǎn   xīn rán huì qīng chuí chuí   cuì yīn   yóu kān pín dài jìn jìn   bāng rén zhǐ diǎn   zuò gān táng