十一月既望獨游韜光得詩二十二韻

清代 薛時雨
孟夏風物美,命儔訪淨域。咫尺鄰韜光,微雨泥游屐。 荏苒至仲冬,夢繞北山北。幸茲氣候暖地鮮,冰雪積乘興續前。 游踽踽,行蹤僻。落葉踏有聲,衰草踐無跡。輿夫各賈勇,上上徑益仄。 猱升達峰腰,螺旋入林隙。遂登最高頭,靈境金仙辟。 山門毀劫火,佛像委路側。莊嚴易變遷,流峙何終極。 憑虛恣勝賞,蕭然塵慮滌。近眺西子湖,波光漾空碧。 遠瞰錢塘江,潮痕淨如帛。空山作睡態,老木含霜色。 藤枯綴果紅,竹密翳雲黑。馴禽暗窺人,癯僧出伺客。 汲泉烹苦茗,獨酌意良得。但知天地寬,不覺身世窄。 掀髯動清興,拈毫思疥壁。勝地富詩材,奇景絀筆力。 下山近黃昏,鶴唳諸天寂。
mèng xià fēng měi   mìng chóu fǎng jìng zhǐ chǐ lín tāo guāng   wēi yóu
rěn rǎn zhì zhòng dōng   mèng rào běi shān běi xìng hòu nuǎn xiān   bīng xuě chéng xìng qián
yóu   xíng zōng luò yǒu shēng   shuāi cǎo jiàn 輿 yǒng   shàng shàng jìng
náo shēng fēng yāo   luó xuán lín suì dēng zuì gāo tóu   líng jìng jīn xiān
shān mén huǐ jié huǒ   xiàng wěi zhuāng yán biàn qiān   liú zhì zhōng
píng shèng shǎng   xiāo rán chén jìn tiào 西   guāng yàng kōng
yuǎn kàn qián táng jiāng   cháo hén jìng kōng shān zuò shuì tài   lǎo hán shuāng
téng zhuì guǒ hóng   zhú yún hēi xùn qín àn kuī rén   sēng chū
quán pēng míng   zhuó liáng dàn zhī tiān kuān   jué shēn shì zhǎi
xiān rán dòng qīng xīng   niān háo jiè shèng shī cái   jǐng chù
xià shān jìn huáng hūn   zhū tiān