哨遍·多病倦遊

宋代 陳韡
多病倦遊,在家又貧,畢竟如何是。十萬錢,騎鶴更揚州,是人間幾曾有底。算一生,大都能消幾屐,勞神到老成何事。趁齒落已雙,髮絲在兩,歸尋閒里滋味。不見青雲路有危機。金縷歌聲,漸變成悲。待思大東門,憶鶴華亭,悔之晚矣。休,歸去來兮,北山幸有閒田地。地瘠宜瓜菜,引泉鑿成方沚。這仲子蔬園,三公不換,況東陵自來瓜美。間走馬溪頭,倚闌垂釣,解衣自濯清泚。釀山泉、時復一中之。琴橫膝。古淡無弦有音徽。送歸鴻、暮雲千里。蓬萊自古無路,玄圃何時到,只消曲幾蒲團,鎮日閒廬打眭。這乾坤日月,更遠遊、問他王子。
duō bìng juàn yóu   zài jiā yòu pín   jìng shì shí wàn qián   gèng yáng zhōu   shì rén jiān zēng yǒu suàn shēng   néng xiāo   láo shén dào lǎo chéng shì chèn chǐ luò shuāng   zài liǎng   guī xún xián wèi jiàn qīng yún yǒu wēi jīn shēng   jiàn biàn chéng bēi dài dōng mén   huà tíng   huǐ zhī wǎn xiū   guī lái   běi shān xìng yǒu xián tián guā cài   yǐn quán záo chéng fāng zhǐ zhè zhòng shū yuán   sān gōng huàn   kuàng dōng líng lái guā měi jiān zǒu tóu   lán chuí diào   jiě zhuó qīng niàng shān quán shí zhōng zhī qín héng dàn xián yǒu yīn huī sòng guī hóng yún qiān péng lái   xuán shí dào   zhǐ xiāo tuán   zhèn xián suī zhè qián kūn yuè   gèng yuǎn yóu wèn wáng