山中秋夕

唐代 李群玉
抱琴出南樓,氣爽浮雲滅。松風吹天簫,竹路踏碎月。 後山鶴唳定,前浦荷香發。境寂良夜深,了與人間別。
bào qín chū nán lóu   shuǎng yún miè sōng fēng chuī tiān xiāo   zhú suì yuè
hòu shān dìng   qián xiāng jìng liáng shēn   le rén jiān bié