山鷓鴣詞 其一

元代 胡奎
勸郎莫過洞庭湖,湘妃廟前啼鷓鴣。可恨九嶷山隔斷,翠華無處問蒼梧。
quàn láng guò dòng tíng   xiāng fēi miào qián zhè hèn jiǔ shān duàn   cuì huá chǔ wèn cāng