剡豀舟中

宋代 葉適
浙江大浪如履空,鏡湖挾天雨復風。 我行獨到勾踐國,寒溪一溜蜿蜒通。 蟄龍已臥潭谷底,濕螢不照蒲葦叢。 山林卑陋無橋柏,霸氣埋沒惟蒿蓬。 是時初冬未凝沍,天地蒼莽日常暮。 涉江芙蓉不復采,緣道野菊誰能顧。 飢烏遠雁長追隨,夜聞悲鳴朝見飛。 前村雞犬護籬落,此復何苦號其棲。 自傷憔悴少筋骨,半生逆旅長太息。 王家少年未省事,扁舟往來何所自。 百年有意存禮樂,一飽未足謀通塞。 且能對酒長酣歌,聖賢有命可若何。
zhè jiāng làng kōng   jìng xié tiān fēng  
xíng dào gōu jiàn guó   hán liū wān yán tōng  
zhé lóng tán   shī yíng zhào wěi cóng  
shān lín bēi lòu qiáo bǎi   mái wéi hāo péng  
shì shí chū dōng wèi níng   tiān cāng mǎng cháng  
shè jiāng róng cǎi   yuán dào shuí néng  
yuǎn yàn zhǎng zhuī suí   wén bēi míng cháo jiàn fēi  
qián cūn quǎn luò   hào  
shāng qiáo cuì shǎo jīn   bàn shēng cháng tài  
wáng jiā shào nián wèi shěng shì   piān zhōu wǎng lái suǒ  
bǎi nián yǒu cún yuè   bǎo wèi móu tōng sāi  
qiě néng duì jiǔ cháng hān   shèng xián yǒu mìng ruò