上古之什補亡訓傳十三章。持斧一章

唐代 顧況
(持斧,啟戎士也。戎士伐松柏為蒸薪。 孝子徘徊而作是詩。) 持斧持斧,無剪我松柏兮。
  chí   róng shì róng shì sōng bǎi wèi zhēng xīn
xiào pái huái ér zuò shì shī 。)  
chí chí   jiǎn sōng bǎi