山出雲

唐代 陸暢
靈山蓄雲彩,紛郁出清晨。望樹繁花白,看峰小雪新。 映松張蓋影,依澗布魚鱗。高似從龍處,低如觸石頻。 濃光藏半岫,淺色類飄塵。玉葉開天際,遙憐占早春。
líng shān yún cai   fēn chū qīng chén wàng shù fán huā bái   kàn fēng xiǎo xuě xīn
yìng sōng zhāng gài yǐng   jiàn lín gāo shì cóng lóng chù   chù shí pín
nóng guāng cáng bàn xiù   qiǎn lèi piāo chén kāi tiān   yáo lián zhàn zǎo chūn