入白水懷士特溫其

宋代 劉子翬
曉山隨意開,夏氣含露澄。 扶筇過巇嶮,飛仙亦凌兢。 松濤淨可漱,嵐煙起如蒸。 巨崿轉鼎鼎,危塍上層層。 悠然瞻眺地,仿佛記昔曾。 是鄉雖窮深,泥泥秀色凝。 高扉靜相對,招邀足嘉朋。 宴度覆大斗,吟窗燁燁燈。 於今安在哉,骨冷喚不應。 軒軒鸞鳳游,驚飆失飛騰。 豈伊黃壤恨,興言鯁煩膺。 含章不震輝,憔悴非所應。 雖微三字顯,要許二豪稱。 余衰怠好修,故態了不懲。 倏爾念離索,終焉愧環能。 噫嘻長風來,躊躕素蟾升。 及時痛自策,迅彩不可憑。
xiǎo shān suí kāi   xià hán chéng  
qióng guò xiǎn   fēi xiān líng jīng  
sōng tāo jìng shù   lán yān zhēng  
è 崿 zhuǎn dǐng dǐng   wēi chéng shàng céng céng  
yōu rán zhān tiào   fǎng 仿 céng  
shì xiāng suī qióng shēn   xiù níng  
gāo fēi jìng xiāng duì   zhāo yāo jiā péng  
yàn dǒu   yín chuāng dēng  
jīn ān zài zāi   lěng huàn yīng  
xuān xuān luán fèng yóu   jīng biāo shī fēi téng  
huáng rǎng hèn   xīng yán gěng fán yīng  
hán zhāng zhèn huī   qiáo cuì fēi suǒ yīng  
suī wēi sān xiǎn   yào èr háo chēng  
shuāi dài hǎo xiū   tài liǎo chéng  
shū ěr niàn suǒ   zhōng yān kuì huán néng  
cháng fēng lái   chóu chú chán shēng  
shí tòng   xùn cǎi píng