秋夕

唐代 邵謁
萬里憑夢歸,骨肉皆在眼。覺來益惆悵,不信長安遠。 人人但為農,我獨常逢旱。惡命如漏卮,滴滴添不滿。 天末雁來時,一叫一腸斷。
wàn píng mèng guī   ròu jiē zài yǎn jué lái chóu chàng   xìn cháng ān yuǎn
rén rén dàn wèi nóng   cháng féng hàn è mìng lòu zhī   tiān mǎn 滿
tiān yàn lái shí   jiào cháng duàn