秋思

唐代 王昌齡
閼氏黃葉落,妾望自登台。 月出碧雲斷,單于秋色來。 胡兵沙塞合,漢使玉關回。 征客無歸日,空悲蕙草摧。[一作李白詩]
yān zhī huáng luò   qiè wàng dēng tái
yuè chū yún duàn   chán qiū lái
bīng shā sāi   hàn shǐ 使 guān huí
zhēng guī   kōng bēi huì cǎo cuī 。[   [ zuò bái shī   ]