秋山寄陳讜言

唐代 王昌齡
岩間寒事早,眾山木已黃。北風何蕭蕭,茲夕露為霜。 感激未能寐,中宵時慨慷。黃蟲初悲鳴,玄鳥去我梁。 獨臥時易晚,離群情更傷。思君若不及,鴻雁今南翔。
yán jiān hán shì zǎo   zhòng shān huáng běi fēng xiāo xiāo   wèi shuāng
gǎn wèi néng mèi   zhōng xiāo shí kǎi kāng huáng chóng chū bēi míng   xuán niǎo liáng
shí wǎn   qún qíng gèng shāng jūn ruò   hóng yàn jīn nán xiáng