秋日武陵客舍寫懷 其一
功業難成自可嗟,那堪旅食向天涯。滄江斷雁驚秋思,青鏡流年感物華。
落日丹楓愁里樹,故園黃菊夢中花。悠悠歸計何時定,獨對西湖苦憶家。
gōng
功
yè
業
nán
難
chéng
成
zì
自
kě
可
jiē
嗟
,
nà
那
kān
堪
lǚ
旅
shí
食
xiàng
向
tiān
天
yá
涯
。
。
cāng
滄
jiāng
江
duàn
斷
yàn
雁
jīng
驚
qiū
秋
sì
思
,
qīng
青
jìng
鏡
liú
流
nián
年
gǎn
感
wù
物
huá
華
。
。
luò
落
rì
日
dān
丹
fēng
楓
chóu
愁
lǐ
里
shù
樹
,
gù
故
yuán
園
huáng
黃
jú
菊
mèng
夢
zhōng
中
huā
花
。
。
yōu
悠
yōu
悠
guī
歸
jì
計
hé
何
shí
時
dìng
定
,
dú
獨
duì
對
xī
西
hú
湖
kǔ
苦
yì
憶
jiā
家
。
。