齊天樂(游胡園書感)

宋代 翁元龍
曲廊連苑吹笙道,重來暗塵都滿。種石生雲,移花帶月,猶欠藏春庭院。年華過眼。便梅謝蘭銷,舞沈歌斷。露井寒蛩,為誰清夜訴幽怨。 人生樂事最少,有時得意處,光陰偏短。樹色凝紅,山眉弄碧,不與朱顏相戀。臨風念遠。歡蝶夢難追,鷺盟重換。一片斜陽,送人歸騎晚。
láng lián yuàn chuī shēng dào   chóng lái àn chén dōu mǎn 滿 zhǒng shí shēng yún   huā dài yuè   yóu qiàn cáng chūn tíng yuàn nián huá guò yǎn biàn 便 méi xiè lán xiāo   shěn duàn jǐng hán qióng   wèi shuí qīng yōu yuàn
rén shēng shì zuì shǎo   yǒu shí chù   guāng yīn piān duǎn shù níng hóng   shān méi nòng   zhū yán xiāng liàn lín fēng niàn yuǎn huān dié mèng nán zhuī   méng zhòng huàn piàn xié yáng   sòng rén guī wǎn