遣興

唐代 孟郊
弦貞五條音,松直百尺心。貞弦含古風,直松凌高岑。 浮聲與狂葩,胡為欲相侵。
xián zhēn tiáo yīn   sōng zhí bǎi chǐ xīn zhēn xián hán fēng   zhí sōng líng gāo cén
shēng kuáng   wéi xiāng qīn