泥孩兒

宋代 許棐
牧瀆一塊泥,裝塑恣華侈。 所恨肌體微,金珠載不起。 雙罩紅紗廚,嬌立瓶花底。 少婦初嘗酸,一玩一歡喜。 潛乞大士靈,生子願如爾。 豈知貧家兒,生子瘦如鬼。 棄臥橋巷間,誰復顧生死? 人賤不如泥,三嘆而已矣!
kuài   zhuāng huá chǐ  
suǒ hèn wēi   jīn zhū zài  
shuāng zhào hóng shā chú   jiāo píng huā  
shào chū cháng suān   wán huān  
qián shì líng   shēng yuàn ěr  
zhī pín jiā ér   shēng shòu guǐ  
qiáo xiàng jiān   shuí shēng  
rén jiàn   sān tàn ér