念奴嬌

宋代 盧並
好風明月,共芙蕖、占作人間三絕。試問千花還□□敢與英姿同列。一曲千鍾,凌雲長嘯,舒放愁腸結。人生易老,莫教雙鬢添雪。 回首蠅利蝸名,微官多誤,自笑塵生襪。爭似玉人真嫵媚,表里冰壺明潔。露下寒生,參橫斗轉,又聽胡笳發。夜闌人靜,一聲清透雲闕。
hǎo fēng míng yuè   gòng zhàn zuò rén jiān sān jué shì wèn qiān huā hái     gǎn yīng 姿 tóng liè qiān zhōng   líng yún cháng xiào   shū fàng chóu cháng jié rén shēng lǎo   jiào shuāng bìn tiān xuě
huí shǒu yíng míng   wēi guān duō   xiào chén shēng zhēng rén zhēn mèi   biǎo bīng míng jié xià hán shēng   shēn héng dǒu zhuǎn   yòu tīng jiā lán rén jìng   shēng qīng tòu yún quē