暮秋感思

唐代 孟郊
西風吹垂楊,條條脆如藕。上有噪日蟬,催人成皓首。 亦恐旅步難,何獨朱顏丑。欲慰一時心,莫如千日酒。 優哉遵渚鴻,自得養身旨。不啄太倉粟,不飲方塘水。 振羽戛浮雲,罝羅任徒爾。
西 fēng chuī chuí yáng   tiáo tiáo cuì ǒu shàng yǒu zào chán   cuī rén chéng hào shǒu
kǒng nán   zhū yán chǒu wèi shí xīn   qiān jiǔ
yōu zāi zūn zhǔ hóng   yǎng shēn zhǐ zhuó tài cāng   yǐn fāng táng shuǐ
zhèn jiá yún   luó rèn ěr