夢覺一首時將解安邑赴調

宋代 趙鼎
明月入破窗,一室炯如曉。幽人睡易驚,遙夜正寒悄。 自緣懷抱惡,安得夢寐好。推枕惘不樂,念念墮空杳。 所思天一涯,忽忽令人老。老境足悲傷,窮愁更縈繞。 嗟余竟奚為,濫為策名早。漫浪戲一官,不覺成潦倒。 況此百日中,隨分接紛擾。跧如轅下駒,孤甚沙洲鳥。 未妨公事多,但使痴兒了。州縣定勞人,侏儒尚能飽。 毋作腐鼠嚇,要同牛驥皂。更憐愛酒陶,未免空囊趙。 去矣莫留行,崢嶸歲雲杪。三宿戀桑下,千載歸華表。 更堪無定居,驚飆轉蓬葆。臥聞南飛鵲,悲鳴樹三繞。 念爾將安之,天闊風霜渺。不如刷勁翮,去躡鴻鵠矯。
míng yuè chuāng   shì jiǒng xiǎo yōu rén shuì jīng yáo   zhèng hán qiāo    
yuán huái bào è   ān mèng mèi hǎo tuī zhěn wǎng niàn   niàn duò kōng yǎo    
suǒ tiān   lìng rén lǎo lǎo jìng bēi shāng qióng   chóu gèng yíng rào    
jiē jìng wèi   làn wèi míng zǎo màn làng guān   jué chéng liáo dǎo    
kuàng bǎi zhōng   suí fēn jiē fēn rǎo quán yuán xià   shén shā zhōu niǎo    
wèi fáng gōng shì duō   dàn shǐ 使 chī ér le zhōu xiàn dìng láo rén zhū   shàng néng bǎo    
zuò shǔ xià   yào tóng niú zào gèng lián ài jiǔ táo wèi   miǎn kōng náng zhào    
liú xíng   zhēng róng suì yún miǎo sān xiǔ liàn 宿 sāng xià qiān   zǎi guī huá biǎo    
gèng kān dìng   jīng biāo zhuǎn péng bǎo wén nán fēi què bēi   míng shù sān rào    
niàn ěr jiāng ān zhī   tiān kuò fēng shuāng miǎo shuā jìn   niè hóng jiǎo