凌朝浮江旅思

唐代 馬周
太清上初日,春水送孤舟。 山遠疑無樹,潮平似不流。 岸花開且落,江鳥沒還浮。 羈望傷千里,長歌遣四愁。
tài qīng shàng chū   chūn shuǐ sòng zhōu
shān yuǎn shù   cháo píng shì liú
àn huā kāi qiě luò   jiāng niǎo méi hái
wàng shāng qiān   cháng qiǎn chóu

注釋

  • 太清:一作「天晴」,天空。
  • 沒還浮:時而鑽入水中,時而浮出水面。
  • 羈:停留。

譯文

(清朗的)天空升起一輪朝陽,(碧綠的)春水載送著一葉孤舟。

青山渺遠,似乎沒有樹木;江水平淌,好像不動不流。

兩岸的春花開而復落,江中的水鳥載沉載浮。

羈旅中遠望千里,感傷無限,放聲高歌排遣浩茫的愁緒。