酹江月/念奴嬌

宋代 徐鹿卿
雪銷平野,正雲開天宇,燈輝花市。明滅吐吞無盡藏,巧斗飛橋激水。鐵馬響冰,牙旗穿夜,簫鼓聲歌沸。豐年歡笑,釀成千里和氣。相歡交□游嬉,賣薪買酒,歌舞昇平里。記得前年隨玉輦,吹下天香撲鼻。璧月騰輝,仙球穩縋,歸有傳柑遺。來年此夜,通明仍許歸侍。
xuě xiāo píng   zhèng yún kāi tiān   dēng huī huā shì míng miè tūn jìn cáng   qiǎo dòu fēi qiáo shuǐ tiě xiǎng bīng   chuān 穿   xiāo shēng fèi fēng nián huān xiào   niàng chéng qiān xiāng huān jiāo   yóu   mài xīn mǎi jiǔ   shēng píng de qián nián suí niǎn   chuī xià tiān xiāng yuè téng huī   xiān qiú wěn zhuì   guī yǒu chuán gān lái nián   tōng míng réng guī shì