哭殷遙

唐代 王維
人生能幾何,畢竟歸無形。念君等為死,萬事傷人情。 慈母未及葬,一女才十齡。泱漭寒郊外,蕭條聞哭聲。 浮云為蒼茫,飛鳥不能鳴。行人何寂寞,白日自淒清。 憶昔君在時,問我學無生。勸君苦不早,令君無所成。 故人各有贈,又不及生平。負爾非一途,慟哭返柴荊。
rén shēng néng   jìng guī xíng niàn jūn děng wéi   wàn shì shāng rén qíng
wèi zàng   cái shí líng yāng mǎng hán jiāo wài   xiāo tiáo wén shēng
yún wéi cāng máng   fēi niǎo néng míng xíng rén   bái qīng
jūn zài shí   wèn xué shēng quàn jūn zǎo   lìng jūn suǒ chéng
rén yǒu zèng   yòu shēng píng ěr fēi   tòng fǎn chái jīng