濟源寒食

唐代 孟郊
風巢裊裊春鴉鴉,無子老人仰面嗟。 柳弓葦箭覷不見,高紅遠綠勞相遮。 女嬋童子黃短短,耳中聞人惜春晚。 逃蜂匿蝶踏地來,拋卻齋糜一瓷碗。 一日踏春一百回,朝朝沒腳走芳埃。 飢童餓馬掃花喂,向晚飲溪三兩杯。 莓苔井上空相憶,轆轤索斷無消息。 酒人皆倚春發綠,病叟獨藏秋發白。 長安落花飛上天,南風引至三殿前。 可憐春物亦朝謁,唯我孤吟渭水邊。 枋口花間掣手歸,嵩陽為我留紅暉。 可憐躑躅千萬尺,柱地柱天疑欲飛。 蜜蜂為主各磨牙,咬盡村中萬木花。 君家瓮瓮今應滿,五色冬籠甚可夸。
fēng cháo niǎo niǎo chūn   zi lǎo rén yǎng miàn jiē
liǔ gōng wěi jiàn jiàn   gāo hóng yuǎn láo xiāng zhē
chán tóng huáng duǎn duǎn   ěr zhōng wén rén chūn wǎn
táo fēng dié lái   pāo què zhāi wǎn
chūn bǎi huí   zhāo zhāo méi jiǎo zǒu fāng āi
tóng è sǎo huā wèi   xiàng wǎn yǐn sān liǎng bēi
méi tái jǐng shàng kōng xiāng   lu suǒ duàn xiāo xi
jiǔ rén jiē chūn   bìng sǒu cáng qiū bái
cháng ān luò huā fēi shàng tiān   nán fēng yǐn zhì sān diàn 殿 qián
lián chūn cháo   wéi yín wèi shuǐ biān
fāng kǒu huā jiān chè shǒu guī   sōng yáng wèi liú hóng huī
lián zhí zhú qiān wàn chǐ   zhù zhù tiān fēi
fēng wéi zhǔ   yǎo jǐn cūn zhōng wàn huā
jūn jiā wèng wèng jīn yīng mǎn 滿   dōng lóng shén kuā