擊梧桐

宋代 李甲
杳杳春江闊。收細雨、風蹙波聲無歇。雁去汀洲暖,岸蕪靜,翠染遙山一抹。群鷗聚散,征航來去,隔水相望楚越。對此,凝情久,念往歲上國,嬉遊時節。 鬥草園林,賣花巷陌,觸處風光奇絕。正恁濃歡里,悄不意、頓有天涯離別。看那梅生翠實,柳飄狂絮,沒個人共折。把而今、愁煩滋味,教向誰說。
yǎo yǎo chūn jiāng kuò shōu fēng shēng xiē yàn tīng zhōu nuǎn   àn jìng   cuì rǎn yáo shān qún ōu sàn   zhēng háng lái   shuǐ xiàng wàng chǔ yuè duì   níng qíng jiǔ   niàn wǎng suì shàng guó   yóu shí jié
dòu cǎo yuán lín   mài huā xiàng   chù chù fēng guāng jué zhèng nèn nóng huān   qiāo dùn yǒu tiān bié kàn méi shēng cuì shí   liǔ piāo kuáng   méi rén gòng zhé ér jīn chóu fán wèi   jiào xiàng shuí shuō