寄外

宋代 劉彤
盡扇停揮白日長,清風細細襲羅裳。 女重來報新簪熟,安得良人共一觴。
jǐn shàn tíng huī bái zhǎng   qīng fēng luó cháng  
chóng lái bào xīn zān shú   ān liáng rén gòng shāng