寄麥門冬於符公院

宋代 梅堯臣
佳人種碧草,所愛凌風霜。佳人昔已歿,草色尚蒼蒼。 陸行載以車,水行載以航。於今五六年,與我道路長。 思人不忍棄,期植寒冢傍。我嗟復北去,安得畢此喪。 留植精舍中,遠挈防根傷。他時京峴下,不比野蒿黃。
jiā rén zhǒng cǎo   suǒ ài líng fēng shuāng jiā rén cǎo 歿   shàng cāng cāng    
xíng zài chē   shuǐ xíng zài háng jīn liù nián   dào cháng    
rén rěn   zhí hán zhǒng bàng jiē běi ān   sàng    
liú zhí jīng shè zhōng   yuǎn qiè fáng gēn shāng shí jīng xiàn xià   hāo huáng