華陽洞天

宋代 崔敦禮
雲冥冥兮疊嶂,君獨立兮山之上。石嶝險兮水道寒,思夫君兮未敢言。 無言兮皇皇,山阿之人兮告我以不難。木樛蔚兮下俯,石避礙兮行旁。 余冠兮巍巍,餘步兮逶遲。俛首非吾之願兮,斜徑其將安之。 朝騁望兮昭亭,夕宿兮雙溪。網蕙茝兮為蓋,葺蓀蘅兮為車。 欲騰駕兮高翔,恍導余兮上隮。揭北斗兮奠椒漿,簸南箕兮羞瓊蕊。 靈欣欣兮顧余,亶正直兮為神予。
yún míng míng dié zhàng   jūn shān zhī shàng shí dèng xiǎn shuǐ dào hán   jūn wèi gǎn yán    
yán huáng huáng   shān ē zhī rén gào nán jiū wèi xià shí   ài xíng páng    
guān wēi wēi   wēi chí shǒu fēi zhī yuàn xié   jìng jiāng ān zhī    
cháo chěng wàng zhāo tíng   宿 shuāng wǎng huì chǎi wèi gài   sūn héng wèi chē    
téng jià gāo xiáng   huǎng dǎo shàng jiē běi dǒu diàn jiāo jiāng 漿   nán xiū qióng ruǐ    
líng xīn xīn   dǎn zhèng zhí wèi shén