懷西峰隱者
灌木藏岑色,天寒望即愁。高齋何日去,遠瀑入城流。
臘近溪書絕,燈殘夜雪稠。邇來相憶處,枕上苦吟休。
guàn
灌
mù
木
cáng
藏
cén
岑
sè
色
,
tiān
天
hán
寒
wàng
望
jí
即
chóu
愁
。
。
gāo
高
zhāi
齋
hé
何
rì
日
qù
去
,
yuǎn
遠
pù
瀑
rù
入
chéng
城
liú
流
。
。
là
臘
jìn
近
xī
溪
shū
書
jué
絕
,
dēng
燈
cán
殘
yè
夜
xuě
雪
chóu
稠
。
。
ěr
邇
lái
來
xiāng
相
yì
憶
chù
處
,
zhěn
枕
shàng
上
kǔ
苦
yín
吟
xiū
休
。
。