洪谷值大風宿避賢驛詩

宋代 趙鼎臣
客行到處可獨宿,秋夜已長聊晏眠。北風吹燈最無味,明月照戶真可憐。 兒女漸有婚嫁逼,富貴久無名利牽。欲歸不決坐此耳,展轉悲歌一悵然。
xíng dào chù 宿   qiū zhǎng liáo yàn mián běi fēng chuī dēng zuì wèi míng   yuè zhào zhēn lián    
ér jiàn yǒu hūn jià   guì jiǔ míng qiān guī jué zuò ěr zhǎn   zhuǎn bēi chàng rán