和振上人秋夜懷士會

唐代 王昌齡
白露傷草木,山風吹夜寒。遙林夢親友,高興發雲端。 郭外秋聲急,城邊月色殘。瑤琴多遠思,更為客中彈。
bái shāng cǎo   shān fēng chuī hán yáo lín mèng qīn yǒu   gāo xīng yún duān
guō wài qiū shēng   chéng biān yuè cán yáo qín duō yuǎn   gèng wéi zhòng dàn