和皖山隱者

元代 明本
野人原上十五里,寒厓白日啼山鬼。萬峰重疊路迴旋,半間箬屋青松底。 老僧和鍤入煙霞,滿林搖落朱藤華。燒田種寒粟,斸地栽胡麻。 雲根撥筍,澗底尋茶。糞火深埋魁芋種,砂瓶爛煮黃箐芽。 人謂隱者閒不足,何故山翁事驅逐。山翁笑指溪上桃,庭前竹,春風幾度更新綠。 香嚴不作靈雲死,徒有是非喧兩耳。爭似儂家百不知,從教少室分皮髓。
rén yuán shàng shí   hán bái shān guǐ wàn fēng chóng dié huí xuán bàn   jiān ruò qīng sōng    
lǎo sēng chā yān xiá   mǎn 滿 lín yáo luò zhū téng huá shāo tián zhǒng hán zhǔ   zāi    
yún gēn sǔn   jiàn xún chá fèn huǒ shēn mái kuí zhǒng shā   píng làn zhǔ huáng qìng    
rén wèi yǐn zhě xián   shān wēng shì zhú shān wēng xiào zhǐ shàng táo tíng   qián zhú chūn   fēng gēng xīn    
xiāng yán zuò líng yún   yǒu shì fēi xuān liǎng ěr zhēng nóng jiā bǎi zhī cóng   jiào shǎo shì fēn suǐ