漢宮春(再和前韻)

宋代 劉克莊
多謝句芒,露十分春信,一種仙姿。主人領客卜夜,也喚分司。天葩國艷,幾曾煩、薄粉濃脂。微似有,酒潮玉頰,更無粟起香肌。 猶記老婆年少,愛斜簪寶髻,淺印紅眉。回頭笑他桃杏,太赤些兒。而今零落,更禁當、多少風吹。君看取,梢頭點滴,絕勝樹下紛披。
duō xiè gōu máng   shí fēn chūn xìn   zhǒng xiān 姿 zhǔ rén lǐng   huàn fēn tiān guó yàn   zēng fán báo fěn nóng zhī wēi shì yǒu   jiǔ cháo jiá   gèng xiāng
yóu lǎo nián shào   ài xié zān bǎo   qiǎn yìn hóng méi huí tóu xiào táo xìng   tài chì xiē ér ér jīn líng luò   gèng jìn dāng duō shǎo fēng chuī jūn kàn   shāo tóu diǎn   jué shèng shù xià fēn