漢宮春(四和)

宋代 劉克莊
牆角殘紅,恍徐娘雖老,尚有丰姿。紛綸絳節導從,不要街司。隨波萬點,似阿房、漂出殘脂。休懊惱,丹鉛褪盡,本來冰雪為肌。 老子平生心鐵,被色香牽動,愁上雙眉。且祝東風小緩,瀝酒芒兒。道伊解凍,甚潘郎、鬢雪難吹。猶憶侍,鈞天廣宴,萬紅舞袖披披。
qiáng jiǎo cán hóng   huǎng niáng suī lǎo   shàng yǒu fēng 姿 fēn lún jiàng jié dǎo cóng   yào jiē suí wàn diǎn   shì ē páng piāo chū cán zhī xiū ào nǎo   dān qiān tuì jǐn   běn lái bīng xuě wèi
lǎo píng shēng xīn tiě   bèi xiāng qiān dòng   chóu shàng shuāng méi qiě zhù dōng fēng xiǎo huǎn   jiǔ máng ér dào jiě dòng   shén pān láng bìn xuě nán chuī yóu shì   jūn tiān guǎng yàn   wàn hóng xiù