古意蒿上為徐子宜侍郎賦

宋代 劉過
桃李多芳妍,開落如春風。 吒身終自天,花不百日紅。 殘月望朝日,各自相西東。 為君整儀容。照水不照鏡。 為君進甘旨,君視肉有堇。 悲歌欲感君,聲若君不聞。 金玉徒結君,君看若浮雲。 父母長嘆息,謂兒好容德。 脂澤固不妍,珠翠亦無色。 娉婷艷陽春,自丑不自惜。 君心河漢流,為雨不復收。 妾心東流水,赴海終不止。
táo duō fāng yán   kāi luò chūn fēng
zhā shēn zhōng tiān   huā bǎi hóng
cán yuè wàng cháo   xiāng 西 dōng
wèi jūn zhěng róng zhào shuǐ zhào jìng
wèi jūn jìn gān zhǐ   jūn shì ròu yǒu jǐn
bēi gǎn jūn   shēng ruò jūn wén
jīn jié jūn   jūn kàn ruò yún
cháng tàn   wèi ér hǎo róng
zhī yán   zhū cuì
pīng tíng yàn yáng chūn   chǒu
jūn xīn hàn liú   wèi shōu
qiè xīn dōng liú shuǐ   hǎi zhōng zhǐ