故人陳秘書家有感

宋代 戴復古
晚春風雨後,花絮落無聲。 綠泛新荷出,青鋪細草生。 私蛙為誰噪,老犬伴人行。 舊日狂賓客,樽前笑不成。
wǎn chūn fēng hòu   huā luò shēng  
fàn xīn chū   qīng cǎo shēng  
wèi shuí zào   lǎo quǎn bàn rén xíng  
jiù kuáng bīn   zūn qián xiào chéng