古鏡

唐代 李群玉
明月何處來,朦朧在人境。得非軒轅作,妙絕世莫並。 瑤匣開旭日,白電走孤影。泓澄一尺天,徹底寒霜景。 冰輝凜毛髮,使我肝膽冷。忽驚行深幽,面落九秋井。 雲天入掌握,爽朗神魂淨。不必負局仙,金沙發光炯。 陰沉蓄靈怪,可與天地永。恐為悲龍吟,飛去在俄頃。
míng yuè chǔ lái   méng lóng zài rén jìng de fēi xuān yuán zuò   miào jué shì bìng
yáo xiá kāi   bái diàn zǒu yǐng hóng chéng chǐ tiān   chè hán shuāng jǐng
bīng huī lǐn máo   shǐ 使 gān dǎn lěng jīng xíng shēn yōu   miàn luò jiǔ qiū jǐng
yún tiān zhǎng   shuǎng lǎng shén hún jìng xiān   jīn shā guāng jiǒng
yīn chén líng guài   tiān yǒng kǒng wèi bēi lóng yín   fēi zài é qǐng