奉和湘東王應令詩二首 其一 春宵

南北朝 劉孝綽
春宵猶自長,春心非一傷。月帶圓樓影,風飄花樹香。 誰能對雙燕,暝暝守空床。
chūn xiāo yóu zhǎng   chūn xīn fēi shāng yuè dài yuán lóu yǐng   fēng piāo huā shù xiāng
shuí néng duì shuāng yàn   míng míng shǒu kōng chuáng