讀樂天閒居篇

宋代 蔡襄
予年四十四,發白成衰翁。 非有高蓋車,曷與賢者同。 嗟予出寒遠,家世嘗力農。 十九登科第,聖彀參英雄。 十年出吏選,校書逢陼中。 天子設采拔,謂有諫諍風。 既叨言責地,蹇蹇思匪躬。 竊不自度量,語剡奸邪胸。 一毫抗千鈞,擯落無流蹤。 同時皆驤首,金紫班著崇。 唯予守長樂,幸就祿養豐。 八年江海外,再上螭階東。 四十入西閣,宿仇司化工。 蒙錦投機穽,唯賴天聽聰。 代言游禁密,侍從多從容。 尋行京兆事,擊斷露銛鋒。 是職非所好,輒以死竭忠。 願闢大幽都,為君囚四凶。 願拂西省堂,為君延夔龍。 願舒泰出雲,甘澤成歲功。 願回太清日,晴景破陰蒙。 願躋萬人壽,夭扎終不逢。 願令編戶富,食衣無因窮。 群臣走率職,陛下居法宮。 文彩成禮樂,籌略羈夷戎。 意言亦良苦,精神庶潛通。 短步趨遠道,心健力不充。 早衰鬢已華,憂傷乃自攻。 我知古人心,生德貫上穹。 何為論貴賤,貴畏非大公。 南歸雖雲樂,此念殊忡忡。
nián shí   bái chéng shuāi wēng  
fēi yǒu gāo gài chē   xián zhě tóng  
jiē chū hán yuǎn   jiā shì cháng nóng  
shí jiǔ dēng   shèng gòu cān yīng xióng  
shí nián chū xuǎn   jiào shū féng zhǔ zhōng  
tiān shè cǎi   wèi yǒu jiàn zhèng fēng  
dāo yán   jiǎn jiǎn fěi gōng  
qiè liàng   shàn jiān xié xiōng  
háo kàng qiān jūn   bìn luò liú zōng  
tóng shí jiē xiāng shǒu   jīn bān zhù chóng  
wéi shǒu cháng   xìng jiù 祿 yǎng fēng  
nián jiāng hǎi wài   zài shàng chī jiē dōng  
shí 西   宿 chóu huà gōng  
méng jǐn tóu jǐng   wéi lài tiān tīng cōng  
dài yán yóu jìn   shì cóng duō cóng róng  
xún xíng jīng zhào shì   duàn xiān fēng  
shì zhí fēi suǒ hǎo   zhé jié zhōng  
yuàn yōu dōu   wèi jūn qiú xiōng  
yuàn 西 shěng táng   wèi jūn yán kuí lóng  
yuàn shū tài chū yún   gān chéng suì gōng  
yuàn huí tài qīng   qíng jǐng yīn méng  
yuàn wàn rén shòu   yāo zhā zhōng féng  
yuàn lìng biān   shí yīn qióng  
qún chén zǒu zhí   xià gōng  
wén cǎi chéng yuè   chóu lüè róng  
yán liáng   jīng shén shù qián tōng  
duǎn yuǎn dào   xīn jiàn chōng  
zǎo shuāi bìn huá   yōu shāng nǎi gōng  
zhī rén xīn   shēng guàn shàng qióng  
wéi lùn guì jiàn   guì wèi fēi gōng  
nán guī suī yún   niàn shū chōng chōng