對月憶滿子權

宋代 王令
長風掠海來,吹月散百鏈。 青天豁四碧,雲靄不容緣。 窗軒颯先秋,露氣入簟扇。 寬庭生夜涼,蚊口不得擅。 人靜暮客去,坐偃適自便。 清牽睡思醒,明發醉膽健。 披風睨白月,瞪視不為眩。 未甘景獨勝,思出大句衒。 狂搜得無奇,猛吐復自吮。 篇成若奴婢,氣骨終凡賤。 棄置不復收,嘆感退自旋。 起探君寄詩,兀坐諷百遍。 駮哉刻雄勁,百札洞一箭。 間逢騁新奇,春雲弄晴霰。 古鏡終重厚,九鼎掛一鉉。 吾嘗笑夫人,語富則自願。 及嬰愛君念,始自信惓惓。 閱女當求嬙,慕士在獲彥。 鄙哉尋常者,何用目識遍。 得逢誠幸多,既別遂堪喭。 乖離時況久,會合卜未先。 思之不可見,飛魂不身戀。 秋城崔嵬高,圍我屹若圈。 安得擘風翅,飛出不自殿。 巧為相見謀,反覆竟未善。 惟當遠相要,共借月為面。 相離苟同天,舉目亦兩見。 又況相去間,財止百里縣。 不知道可否,寄詩代請勸。
cháng fēng lüě hǎi lái   chuī yuè sàn bǎi liàn  
qīng tiān huō   yún ǎi róng yuán  
chuāng xuān xiān qiū   diàn shàn  
kuān tíng shēng liáng   wén kǒu shàn  
rén jìng   zuò yǎn shì biàn 便  
qīng qiān shuì xǐng   míng zuì dǎn jiàn  
fēng bái yuè   dèng shì wéi xuàn  
wèi gān jǐng shèng   chū xuàn  
kuáng sōu   měng shǔn  
piān chéng ruò   zhōng fán jiàn  
zhì shōu   tàn gǎn tuì 退 xuán  
tàn jūn shī   zuò fěng bǎi biàn  
zāi xióng jìng   bǎi zhá dòng jiàn  
jiān féng chěng xīn   chūn yún nòng qíng xiàn  
jìng zhōng zhòng hòu   jiǔ dǐng guà xuàn  
cháng xiào rén   yuàn  
yīng ài jūn niàn   shǐ xìn quán quán  
yuè dāng qiú qiáng   shì zài huò yàn  
zāi xún cháng zhě   yòng zhì biàn  
féng chéng xìng duō   bié suì kān yàn  
guāi shí kuàng jiǔ   huì bo wèi xiān  
zhī jiàn   fēi hún shēn liàn  
qiū chéng cuī wéi gāo   wéi ruò quān  
ān bāi fēng chì   fēi chū diàn 殿  
qiǎo wèi xiāng jiàn móu   fǎn jìng wèi shàn  
wéi dāng yuǎn xiāng yào   gòng jiè yuè wèi miàn  
xiāng gǒu tóng tiān   liǎng jiàn  
yòu kuàng xiāng jiān   cái zhǐ bǎi xiàn  
zhī dào fǒu   shī dài qǐng quàn