端鶴仙(海棠)

宋代 劉瀾
向陽看未足。更露立闌干,日高人獨。江空佩鳴玉。問煙鬟霞臉,為誰膏沐。情間景淑。嫁東風、無媒自卜。鳳台高,貪伴吹笙,驚下九天霜鵠。紅蹙。花開不到,杜老溪壯,已公茅屋。山城水國。歡易斷,夢難續。記年時馬上,人酣花醉,樂奏開元舊曲。夜歸來,駕錦漫天,絳紗萬燭。
xiàng yáng kàn wèi gèng lán gān   gāo rén jiāng kōng pèi míng wèn yān huán xiá liǎn   wèi shuí gào qíng jiān jǐng shū jià dōng fēng méi fèng tái gāo   tān bàn chuī shēng   jīng xià jiǔ tiān shuāng hóng huā kāi dào   lǎo zhuàng   gōng máo shān chéng shuǐ guó huān duàn   mèng nán nián shí shàng   rén hān huā zuì   zòu kāi yuán jiù guī lái   jià jǐn màn tiān   jiàng shā wàn zhú