東溪玩月(一作王維詩)

唐代 王昌齡
月從斷山口,遙吐柴門端。萬木分空霽,流陰中夜攢。 光連虛象白,氣與風露寒。谷靜秋泉響,岩深青靄殘。 澄清入幽夢,破影抱空巒。恍惚琴窗里,松溪曉思難。
yuè cóng duàn shān kǒu   yáo chái mén duān wàn fēn kōng   liú yīn zhōng zǎn
guāng lián xiàng bái   fēng hán jìng qiū quán xiǎng   yán shēn qīng ǎi cán
chéng qīng yōu mèng   yǐng bào kōng luán huǎng qín chuāng   sōng xiǎo nán