答劉子靜

宋代 徐積
風蘭不復采,風樹何由靜。一日復一日,大龍自馳騁。 無限好花開,何異秋風景。灑淚報君詩,正是鶴孤警。
fēng lán cǎi   fēng shù yóu jìng   lóng chí chěng    
xiàn hǎo huā kāi   qiū fēng jǐng lèi bào jūn shī zhèng   shì jǐng