答林康民見和梅花詩

宋代 洪邁
寒崦人家碧豀尾,一樹江梅臥清泚。 仙姿態不受白眼污,風斂天香瘴煙里。 向來休沐偶無事,惟我亦遊藝機二三子。 彎碕曲徑一攜手,凍雀驚飛莫能委。 班荊勸客少延佇,酌酒賦詩相料理。 多情入骨憐閔殊,休倚橫斜嚼冰蕊。 至今清夢掛殘月,強作短歌傳素齒。 韻高尚恨白難稱,歪風有君詩清且美。 天涯歲晚感鄉物,歸歟何時路千里。 枕樓一笛雪漫空,回首江亭淚如洗。
hán yān rén jiā wěi   shù jiāng méi qīng  
xiān 姿 tài shòu bái yǎn   fēng liǎn tiān xiāng zhàng yān  
xiàng lái xiū ǒu shì   wéi yóu èr sān  
wān jìng xié shǒu   dòng què jīng fēi néng wěi  
bān jīng quàn shǎo yán zhù   zhuó jiǔ shī xiāng liào  
duō qíng lián mǐn shū   xiū héng xié jué bīng ruǐ  
zhì jīn qīng mèng guà cán yuè   qiáng zuò duǎn chuán chǐ  
yùn gāo shàng hèn bái nán chēng   wāi fēng yǒu jūn shī qīng qiě měi  
tiān suì wǎn gǎn xiāng   guī shí qiān  
zhěn lóu xuě màn kōng   huí shǒu jiāng tíng lèi