次韻韓仲止

宋代 葉適
塞戶低眠畏北風,詩來喚起自江東。 林迷久已隨牲鹿,磐止何曾有漸鴻。 常日錐刀希楚富,千年向槧諱丘窮。 莫將新意翻棋局,一等成虧付國工。
sāi mián wèi běi fēng   shī lái huàn jiāng dōng  
lín jiǔ suí shēng 鹿   pán zhǐ zēng yǒu jiàn hóng  
cháng zhuī dāo chǔ   qiān nián xiàng qiàn huì qiū qióng  
jiāng xīn fān   děng chéng kuī guó gōng